✨ [ Lời Hay Ý Đẹp ] – CHỈ MỘT CÁI NẮM TAY MÀ THAY ĐỔI TẤT CẢ.

Tôi nhớ có đọc ở đâu đó rằng có nhiều người chỉ tồn tại chứ không phải sống, có nhiều người chỉ có già mà không có trưởng thành, có những cái chết chỉ là sự biến mất khỏi nhân gian chứ không phải là sự mất mát cho nhân gian và có những thói quen chỉ là cố tật lâu ngày chứ không phải thứ đức tánh được hàm dưỡng. Từ đó mà suy, giá trị một kiếp sống tùy thuộc vào những gì nó mang lại cho cuộc đời trực tiếp hay gián tiếp, tích cực hay tiêu cực. Thiên hạ sẽ trùng tu, phục dựng, tái hiện và trân tàng những gì có lợi cho họ về mặt này hay mặt khác. Họ sẽ tàn nhẫn lãng quên những thứ vô bổ vô dụng.

Nếu lúc này có ai hỏi tôi tu hành là phải làm gì, tôi sẽ nói rằng tu hành là làm sao trong lòng mình có được những giá trị lớn dần theo thời gian, là làm sao để càng nhiều tuổi đời người ta càng có nhiều thứ để thiên hạ nhờ cậy, thậm chí lợi dụng, là từng ngày trở thành đồ cổ chứ không phải đồ cũ. Bởi ngẫm kỹ thì toàn bộ lịch sử văn minh của nhân loại chỉ nhắm đến hai mục đích: Tạo ra hay giữ lại cái hữu ích và hủy bỏ xóa sổ những gì không thật sự cần thiết. Từ bi, trí tuệ, kham nhẫn, tha thứ… là những thứ khiến người ta trở thành vô giá theo tháng rộng ngày dài. Tất thảy những thứ ích kỷ, thành kiến, đố kỵ, ngu muội, tham lam… chỉ làm người ta già đi và cũ kỹ như những món đồ đang chờ ngày ra bãi rác.

Từ đó, chút suy tư tôi muốn nhắn gửi trong bài viết này, là hãy phân biệt gì là đồ cổ và gì là đồ cũ, hãy ghi nhớ cái gì đã làm nên giá trị cho những thứ xưa cũ; và sau cùng, là hãy trở thành một món cổ ngoạn thay vì chỉ sưu tập cổ ngoạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *